Thuận tay dắt dê.



Thuận tay dắt dê - Không nên thấy khe hở nhỏ mà không vào, không nên thấy lợi nhỏ mà không làm. 

Vận dụng: 

1. Thuốc tẩy trắng, mì chính và bánh quy. 

“Về rồi, về rồi! Các thủy thủ mất tích hơn một tháng nay đã trở về!” 

Mọi người vui vẻ chạy nhảy, hò hét thông báo cho nhau biết tin này. Những viên thủy thủ vội lấy ra rất nhiều bánh quy mà họ đã được ăn trên một hòn đảo ra để chiêu đãi mọi người. Người ta mới nếm miếng đầu tiên đã cảm thấy vị béo ngậy, giòn tan và hương thơm thật quyến rũ. Họ thi nhau dò hỏi về lai lịch của loại bánh ấy, thế là các thủy thủ kể cho họ nghe những sự việc mình đã trải qua. 

Một ngày năm 1831, các thủy thủ lần lượt lên một chiếc thuyền lớn với bốn cột buồm. Khi tàu ngang qua vịnh Biskhai của Pháp bỗng trên biển nổi lên một trận cuồng phong. Chỉ trong chớp mắt, thời tiết bỗng trở nên hung bạo khác thường, trời đất tối đen, sóng biển trào lên cao như những ngọn núi. Một con sóng lớn đã hất đố thuyền cúa họ, nước biển tràn vào, thuyền mau chóng bị nhấn chìm. 

Thủy thủ trên thuyền sống sót liền lũ lượt bò lên một hòn đảo nhỏ không một bóng người. Trên hòn đảo ấy, họ không hề tìm được một thứ gì khả dĩ dùng để lót dạ được. Nếu tình trạng này tiếp diễn mãi tất họ sẽ phải chết vì đói. Một người bỗng nhớ ra rằng trên tàu còn có những hòm bột mì, đường cát và bơ. Thế là những người còn khỏe mạnh lập tức lặn xuống nước vớt chúng lên. Ngờ đâu những chiếc thùng ấy đã bị ngâm nước biển vón cục cả lại. Hơn nữa trên đảo lại không có đồ đánh lửa, họ loay hoay tìm cách để sử dụng được chúng? 

Thuận tay dắt dê.
Kế thuận tay dắt dê trong kinh doanh.
Đúng lúc ấy, một viên thủy thủ thông minh bỗng nghĩ ra một kế. Ông ta trộn đều bột mì, bơ và đường cát đã ngấm nước biển vón cục kia lên tạo thành một thứ chất hỗn hợp; sau đó, dùng tay khéo léo nặn thành những chiếc bánh hình tròn dẹt và dán chúng lên những viên đá đã được mặt trời nung nóng rẫy. Đợi cho những chiếc bánh ấy khô đi, họ tiền cậy ra nếm thử quả nhiên lại thấy hương vị thơm, ngậy, ngon miệng khác thường. Vậy là họ nhờ vào loại lương thực này để sống hết ngày này tới ngày khác. Một tháng sau, một con tàu tình cờ đi qua đã cứu thoát tất cả bọn họ. 

Để kỷ niệm cho chuyến đại nạn mà không chết này, các thủy thủ đã đặt tên cho loại bánh ấy cái tên là bánh “bích quy”. 

Bởi những chiếc bánh nho nhỏ kiểu này có hương vị rất độc đáo, cộng thêm lai lịch xuất xứ thật ly kỳ nên trong đám thực khách được những thuỷ thú thoát nạn kia chiêu đãi đã nảy ra ý định kiếm tiền từ những chiếc bánh như vậy. Không lâu sau. người ấy đã thuê lại nhà xưởng của một nhà máy tại Pari và tuyển dụng công nhân, mua bột mì, bơ và đường cát rồi mời những viên thủy thủ thoát nạn kia đến làm nhân viên chỉ đạo kỹ thuật, nướng loại bánh mà trước đó họ chỉ làm chín bàng cách dán lên những táng đá đã được mặt trời nung nóng kia dể kinh doanh. Loại bánh này mau chóng lan rộng trên toàn châu Âu rồi lan ra khắp thế giới. 

Cho đến ngày nay, ở rất nhiều nước, tên cúa loại bánh này vẫn được giữ nguyên là bích quy.

Ở Pháp có một người lúc đầu ông ta cũng chỉ là một họa sĩ nghèo mà thôi. 

Một hôm, ông đang tập trung tinh thần bên giá vẽ trong vườn và bà vợ ông đang giặt quần áo bên bể nước. 

Vợ ông giặt quần áo xong, xếp đồ đạc sang một bên, mệt mỏi vươn vai. Đúng lúc ấy, ông vô tình vảy bút một cái. Ngay lập tức, chất mực màu xanh da trời rảy đầy lên chiếc áo trắng vợ ông mới giặt xong. Dù bà vợ ông giặt kỹ đến đâu đi nữa cũng không thể tẩy hết màu xanh da trời của mực vẽ dây trên chiếc áo trắng ấy. 

Bà vợ ông vừa làu báu, vừa giặt đi giặt lại chiếc áo bị dây mực. Giặt mãi cũng không sạch, bà ta đành phải phơi áo dưới ánh nắng mặt trời. Khi chiếc áo đã khô, bà kinh ngạc nhận thấy chiếc áo không hề sót lại một chút vệt màu xanh nào, trái lại, nó còn sáng đẹp hơn trước rất nhiều. 

“Ồ, thật là kỳ lạ! Tại sao chiếc áo dính mực vẽ lại trắng đến như vậy?” Ông lẩm bẩm tự hỏi một mình. 

- Đúng vậy, quả thực trắng đẹp hơn trước rất nhiều, thật là lạ! 

Bà vợ ông cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Bao năm nay giặt quần áo cho cả nhà, chưa bao giờ hiện tượng này xảy ra. 

Ngày hôm sau, ông làm lại một lần nữa. Ông đổ mầu vẽ màu xanh da trời lên những chiếc áo mới được giật sạch, kết quả là khi quần áo đã khô, chúng trở nên sáng đẹp, sạch sẽ hơn hẳn ngày thường. Ông lặp đi lặp lại cuộc thử nghiệm này vài lần, kết quả đều giống nhau. 

Thế là ông gọi loại màu vẽ này là “loại thuốc có thể làm trắng những vật cần giặt tẩy” và bảng ghi chú cách dùng “cho thêm một lượng nhỏ dung dịch này vào hộp xà phòng giặt”; sau đó, đem ra tiêu thụ trên thị trường. Thông thường mà nói, bất kỳ một loại sản phẩm mới nào lúc đầu đều không dễ dàng được thị trường chấp nhận. Phải đợi đến khi người ta sử dụng thử một lần, rồi người nọ tán dương với người kia, đến lúc ấy sản phẩm thuốc làm trắng của ông mới được tiêu thụ rộng rãi trên thị trường. Hễ những ai đã từng sử dụng qua một lần sản phẩm của ông, tận mắt nhìn thấy đồ của mình trắng sạch đến lóa mắt; không ai không luôn miệng khen ngợi, tán dương sản phẩm “thuốc tẩy trắng” do ông phát minh ra. 

Bất kỳ một loại sản phẩm nào, một khi nó đã giành được sự tín nhiệm của người tiêu dùng, ngay lập tức tiền đồ của nó sẽ sáng lạn, rực rỡ vô cùng. Một chất dịch hỗn hợp dạng nước - chất màu nước màu xanh da trời đã được phụ nữ trong mọi gia đình hoan nghênh đến mức khó tưởng tượng nổi. Thế là từ đó, gia đình ông từ biệt cuộc sống khốn khó của mình để bước chân vào đời sống thượng lưu giàu có. 

Trong lĩnh vực nghiên cứu, chế tạo sản phẩm, "kim điểm tứ” thường giúp họ dễ dàng giành lấy chiến thắng. "Kim điểm tứ” là gì vậy? Đó chính là điểm bất ngờ giành lấy chiến thắng và kết hợp với các sách lược kinh doanh khác một cách chính xác, nhất định sẽ đem đến thành công rực rỡ. 

Vào một bữa ăn tối trong gia đình, vị tiến sĩ nọ hói vợ: 

- Ổ, vị thật thơm ngon, bà nấu canh bàng loại gia vị gì vậy? 

Lúc ấy cậu con trai ngồi bên cạnh ông cũng nói xen vào: 

- Cha ơi, tại sao "hải đới” lại ngon như vậy? 

Và trong đầu ông chợt lóe lên một câu hói: 

- Hải đới có hàm chứa một thành phần “vị rất ngon” nhưng không biết rốt cuộc thành phần của chất ấy là gì? 

Ông ta bèn trả lời bừa một câu cho cậu con trai của mình. 

Từ đó, tiến sĩ bắt đầu hướng công trình nghiên cứu của mình vào loài hải đới: cuối cùng, ông đã tìm ra thành phần giúp đem lại vị ngon. Sau đó, ông lại tiếp tục nghiên cứu cách chế tạo và cuối cùng sán phẩm bột ngọt ra đời, lưu hành khắp thế giới. 

Bài hoc

"Sau mỗi lần bỏ ra bao nhiêu sự cố gắng là mỗi lần nhận được sự báo đáp tương đương". Chất giặt tẩy, mì chính và bánh bích quy ra đời đã giúp ta chứng minh được câu nói ấy. Tức là cơ hội lúc nào cũng có thể xuất hiện quanh bạn, chỉ có điều bạn nắm bắt được nó hay không mà thôi. Là một nhà kinh doanh, bạn cần phải luôn để mắt chú ý tới những sự việc phát sinh quanh mình để từ đó tìm ra sự gợi ý, bổ trợ cho linh cảm của bạn. 

Trong khi bạn theo đuổi các hoạt động kinh doanh, điều cần nhất là phải tập trung lực lượng, dốc toàn lực và còn phải biết phóng tầm nhìn xa trông rộng, không nên chỉ biết kinh doanh là kinh doanh. Trong hoạt động kinh doanh còn đòi hỏi đến sách lược, kỹ xảo, linh cảm và ý tưởng sáng tạo v.v... Đó chính là những đặc điểm vấn đề nằm ngoài kinh doanh. 

Các nhà kinh doanh còn phải giỏi nắm bắt cơ hội thoáng qua, chỉ lóe lên rồi vụt tắt ngay; tích cực chuẩn bị, chú động tranh thủ, xuất phát từ đại cục, bắt tay từ những điểm nhỏ nhất, tích tiểu thành đại, góp gió thanh bão, biết góp lợi nhỏ thành lợi lớn, từng bước tiến đến tầm cao huy hoàng trong sự nghiệp giống như việc mua iPhone 6 cũ.

2. Sáng tạo cơ hội “dắt dê ” - chiến thuật tình báo. 

Hai cổng ty lớn tẩm cỡ quốc tế của Mỹ và Nhật cùng sản xuất chung một loại sản phẩm điện tử. Xuất phát từ nhu cầu chiếm lĩnh thị trường và cạnh tranh lẫn nhau nên cả hai công ty này đều luôn cẩn trọng, giữ gìn bí mật không để đối thủ tìm hiểu được các vấn đề như kỹ thuật, công nghệ, quy mô sản xuất, tài chính cho tới khách hàng của mình. Bất luận trên mọi phương diện như kỹ thuật, công nghệ hay quy mô sản xuất và tỷ lệ thị trường, công ty của Nhật Bản đều kém hơn so với công ty của Mỹ. Nhưng những người Nhật với bản tính không cam chịu lạc hậu luôn biết nỗ lực phấn đấu, tìm tòi cơ hội để chiến thắng đối thủ. Họ biết rằng nếu muốn tìm cơ hội chiến thắng trong cạnh tranh, đầu tiên họ phải tìm hiểu được đối phương, nắm được tin tức cứa họ hay nói cách khác là cần phải tìm hiểu lực lượng giữa địch và ta, đạt đến mục đích biết địch biết ta trăm trận trăm thắng. 

Cuối cùng, cơ hội cũng đã đến với họ. Sự hợp tác giữa Chính phủ hai nước khiến hai công ty này cần phải ký kết một bản hợp đồng mua kỹ thuật của nhau, phía công ty Mỹ phải cung cấp cho công ty Nhật một dây chuyền sản xuất hoàn chỉnh và công nghệ sản xuất của họ. Khi bất đầu bước vào bàn đàm phán, đôi bên cùng đồng ý quan điểm phía công ty Mỹ sẽ huấn luyện kỹ thuật cho công ty Nhật tại Nhật Bản. 

Nhưng khi hợp đồng được chính thức ký kết, phía công ty Nhật lại mượn cớ là trang thiết bị phía mình không đầy đủ, yêu cầu phía Mỹ phải đưa nhân viên của họ sang Mỹ để huấn luyện kỹ thuật. Đối với biến cố nhỏ này, các thành viên trong đoàn đàm phán của Mỹ chưa kịp chuẩn bị tư tưởng, hơn nữa ở Nhật Bản họ lại được “thịnh tình đón tiếp”, đồng thời nghĩ đến lợi ích kinh tế (bởi trong cuộc chuyển nhượng kỹ thuật này, công ty phía Nhật Bản đã phải trả cho họ một khoản tiền cực lớn) nên cuối cùng phía Mỹ đã đồng ý với yêu cầu trên. 

Sau năm 1985, phía Nhật Bản đã đưa một nhóm nhân viên kỹ thuật lớn sang công ty của Mỹ tiến hành một cuộc huấn luyện kỹ thuật trong 6 tháng. Nhân viên phía Nhật Bản có 2 nhiệm vụ chính trong chuyến đi sang Mỹ bổi dưỡng nghiệp vụ này. Một là học tập kỹ thuật của Mỹ, hai là thăm dò tin tức tình báo. Bởi công ty phía Nhật Bản biết rằng muốn chiến thắng đối phương, họ cẩn phải hiểu rõ quy mô sản xuất (tôn chỉ của công ty và sách lược tiêu thụ sản phẩm), thậm chí cả các phương diện như nguồn tài chính và tình hình khách hàng của phía đối thủ. 

Trên thực tế, các nhân viên được cử sang Mỹ bồi dưỡng kỹ thuật của công ty Nhật đã “thuận tay dắt dê" - vừa học kỹ thuật của phía. Mỹ, vừa thu thập tin tức tình báo của họ và chính những nguồn tin tức tình báo này đã có tác dụng rất lớn trong việc công ty của Nhật chiến thắng công ty của Mỹ sau này. 

Bài học. 

Trong ví dụ này, công ty phía Nhật Bản đã áp dụng kế ”thuận tay dắt dê" vào việc nắm bắt thông tin của phía đối phương. Điếm mấu chốt của mưu kế này là tìm cơ hội, phát hiện kẽ hở cua đối phương, tranh thú do thám thực giả trong một số công việc để thu lượm cung cấp tin tức, đặt nền móng cho quyết sách của minh. 

Nếu coi "thuận tay dắt dê" như một mưu kế để sử dụng, không chỉ biết chọn thời điểm “thuận tay” mới “dắt dê” mà phải biết sáng tạo cơ hội cho mình, chủ động “dắt”. Những nhà kinh doanh tỏ vẻ không quan tâm lắm tới một số vấn đề nhưng thực chất họ lại cố làm ra vẻ như vậy, không để lộ dấu vết, đạt được mục đích kinh doanh một cách cực kỳ tự nhiên, đó chính là cách thể hiện mưu kế này trong lĩnh vực kinh tế. Đây là một kế rất hay có thể áp dụng vào hoạt động kinh doanh như kinh doanh iPhone 6 cũ giá rẻ.



Cùng chủ đề

No comments:

0 comments:

Tin tức mới

Mẫu đồng hồ bán chạy nhất

Xem nhiều