Thiên thời, địa lợi không bằng nhân hòa.


Thiên thời, địa lợi không bằng nhân hòa - Một còng ty tư nhân muốn giành được lợi ích kinh tế, ngoài việc phải có đấu óc kinh tế và phương pháp kinh doanh đúng đắn ra còn cần có một điểm rất quan trọng nữa là phái hết sức chú ý đến việc nội bộ bị tiêu hao, nói cách khác là phái tránh nội bộ đánh lẫn nhau, cổ nhân nói rằng: “Thiên thời không bằng địa lợi, địa lợi không bằng nhân hoà. Rõ ràng “nhân hòa” là điều cực kì quan trọng. 


Một còng ty có 100 người, nếu mất đi 1 người là mất đi 1 %, nhưng nếu công ty chỉ có 3 người mà mất đi 1 người là mất tới 33%. Ví dụ bạn có một cửa hàng bán galaxy note 3 cũ giá rẻ có 5 nhân viên mà nghỉ mất một người thì đó sẽ là một tổn thất vô cùng to lớn. Bất kỳ công ty nào cũng hy vọng người của mình ổn định, tỉ lệ từ chức thấp. Công ty lớn có thể đối phó được áp lực tạo ra bởi viên chức của mình từ chức, còn công ty nhỏ lại luôn mong muốn người của mình thật ổn định. Về mặt chiến lược, một công ty cần phải làm được việc là dù cho Giám đốc vắng thì bộ máy của công ty vẫn phải hoạt động bình thường, nếu một ai đó rời khỏi công ty cũng không thể làm công ty sụp đổ được về mặt chiến thuật, các công ty nhỏ cần phải tôn trọng những viên chức đã từng ở với mình một thời gian, hai bên đã hiểu nhau và vui vẻ hợp tác với nhau. 

Thiên thời, địa lợi không bằng nhân hòa.
Cách dùng người trong kinh doanh.

Đối với người ngoài, một viên chức đã làm việc ở một công ty có quy mô tương đối lớn, tương đối nổi tiếng là một niềm tự hào. Bởi vì bản thân viên chức đó được làm việc trong một môi trường tốt, chế độ nhân sự tương đối hoàn thiện và luôn cảm thấy an toàn. Điều này khó có được ở các công ty nhỏ. Nhưng bản thân công ty lớn cũng có nhược điểm của nó, mà nổi bật nhất là giữa công ty và viên chức, giữa cấp trên và cấp dưới rất thiếu tình cảm. 

Vì vậy, công ty nhỏ khi dùng người cần lấy sở trường của mình, tránh đi sở đoản. Nói ngắn gọn là họ sống có tình có nghĩa hơn. Người có tình sẽ cùng chung hoạn nạn, người có nghĩa sẽ cùng chung niềm sung sướng. Một khi giữa trên và dưới làm được điều này, viên chức sẽ mang hết sức ra làm việc, trên dưới một lòng, cùng nhau chia sẻ. Đó chính là nhân hòa. 

Tiền lương là một vấn đề không thể coi nhẹ. Công ty nhỏ không nhất thiết phải trả lương cao như công ty lớn, nhung nhất định phải làm cho viên chức của mình hiểu rõ rằng - chỉ cần họ cố gắng và công ty có thể đảm dương được thì thu nhập của họ hoàn toàn có thể vượt hơn ở công ty lớn. Một công ty nhỏ có khí thế, làm ăn tốt thì nhân viên của họ cũng rất đáng tự hào. Một giám đốc sáng suốt của công ty nhỏ cần phải làm thế nào để nhân viên của mình cống hiến hết tài năng, tăng cường thành tích công tác của họ. từ đó sinh ra lòng tự hào. Điểu này các công ty lớn nói chung khó đạt được. 


Công ty càng phát triển lớn mạnh hơn thì việc đề phòng phát sinh tranh chấp chia rẽ trong nội bộ là một vấn đề hàng đầu cần phải chú trọng tới của người lãnh đạo còn với một cửa hàng nhỏ bán điện thoại Xiaomi Mi 4 thì bạn cũng nên để tâm tới vấn đề này.


Khi nghiệp vụ của công ty có những bước khởi sắc thì nguy cơ chia rẽ càng lớn hơn. Một số người trước hợp tác với nhau nay đều cho rằng nay minh có đủ khả năng nghiệp vụ rồi nên không cần phải hợp tác với ai nữa cả. Nếu đã có những ý nghĩ đó sẽ chẳng làm nên chuyện gì được nữa, việc chi tiêu cho nghiệp vụ sẽ rất lung tung chẳng thống nhất ý kiến được với nhau. Trong tình trạng này, bản thân những người đó lại đấu đá lẫn nhau cho tới khi công ty bị đổ bể mới thôi. Họ còn có một cách làm nữa là chỉ tin tướng những người thân thích, tranh giành nhau để đưa người thân của mình vào những vị trí chủ chốt, làm cho công ty rối tung lên. Thậm chí có người còn mở công ty riêng cua mình, thu hút khách hàng của công ty về với mình. Vậy nên, dù gì chăng nữa nếu công ty xảy ra “nội chiến” thì sự hợp tác vốn có sẽ bị phá vỡ, thậm chí còn làm cho công ty bị phá sản. 

Một công ty bị chia rẽ thực lực bị phân tán và nội bộ không thống nhất với nhau thì rất nguy hiểm. Cũng giống như quá trình người tranh chức quyền người tranh lợi lộc thì công ty sẽ không thế phát triển được lợi nhuận thu được cũng không thế tăng bới sức người sức của cúa cóng ty đã bị tiêu hao nhiều vào các cuộc đâu đá nội bộ rồi. Cho nên phải dùng người sao cho tạo được sự đoàn kết trong doanh nghiệp, hào khí sinh tài sẽ là tiền đề cho sự phát triển. Cách sử dụng người có trí tuệ, mưu lược, người dũng cảm, kẻ tham lam và kẻ ngu ngốc đều khác nhau. Người có mưu trí thích xây dựng sự nghiệp, người dũng cảm lại khao khát thực hiện nguyện vọng của mình, kẻ tham lam thì theo đuổi lợi lộc, kẻ ngu ngốc thì không tiếc cả tính mệnh của mình. Phải căn cứ vào đặc điểm của mỗi loại người để sử dụng họ đó chính là nghệ thuật dùng người. 

Trong quan niệm hiện đại, vấn đề sử dụng thế nào và sử dụng loại người nào đã có những thay đổi căn bản. Người tài đức vẹn toàn thì ai ai đều kính trọng và yêu quý, điều đó chẳng cần phải bàn cãi gì nữa. Còn người chỉ có 1 trong 2 mặt đó phải dùng họ thế nào đã trở thành tiêu điểm của các cuộc tranh luận. Cần phải căn cứ vào sở trường của nhân tài mà sử dụng họ, đó mới là cách dùng người đúng đắn.

Dùng người không nhất thiết đều phải là người hiền tài. 

Trên thế gian này, người tài đức vẹn toàn là người được tôn sùng nhất, thời cổ dại còn gọi họ là “thánh nhân”. 

Nhưng chúng ta thường không thể có người đức tài trọn vẹn như ý được, nên chỉ có thể tìm người ớ mức độ vừa phải. Ngoài các bậc thánh nhân ra, sự kết hợp giữa đức và tài thường xuất hiện à những loại hình như sau: người đức hơn tài có thể gọi là bậc quân tử; người tài hơn đức chỉ có thể gọi là kẻ tiểu nhân, người cả đức và tài đều kém bị người ta gọi là ngu xuẩn. Cho nên trong thời hiện đại, dùng người không nhất thiết đều là người hiền tài mà chỉ cần dùng điểm mạnh của họ là được. 

1. Với người có tài năng mà nói không nhất thiết đều phải là người hiền, mà quan trọng là cần phải có lập trường chính trị nhất định. 

2. Với người được đào tạo có chuyên môn giỏi, điều trước tiên là phải yêu cầu họ có lòng trung thành, thẳng thắn, sau đó mớl yêu cầu sự thông minh và tài cán của họ. Nếu một người có tài nhưng gian trá thì người này giống như loài sài lang không thể gần gũi được. Có nghĩa là khi tuyển chọn nhân tài phải kiên trì nguyên tắc đức trước tài sau. 

3. Người không có ham muốn tư lợi có thể dùng vào việc quản lý hành chính. 

4. Người có đức tài thực sự phải được cất nhắc để bạt, người đức tài kém lại không có thành tích thì phải bãi chức; người có đức tài vừa phải ,không có gì nổi bật thì để họ giữ nguyên chức vụ. 

5. Người khôn vặt không để họ tham gia vạch các kế hoạch lớn, người nặng về tình cảm riêng tư không để họ làm công tác pháp chế. 

6. Cái gọi là “có được nhân tài” để chỉ có được lòng trung thành của con người và không phải là chuyện về mặt hình thức lung lạc được họ trong tay minh. 

7. Khi thiên hạ chưa được yên ổn, người ta thường chỉ mong có được người tài mà không để ý tới cái đức cúa họ. Nhưng khi thiên hạ đã thái bình, nếu ai đó không có đức sẽ không được tin dùng. Trong các thời kỳ khác nhau, tiêu chuẩn dùng người cũng khác nhau. 







Cùng chủ đề

No comments:

0 comments:

Tin tức mới

Mẫu đồng hồ bán chạy nhất

Xem nhiều