Miệng nam mô bụng một bồ dao găm.



Miệng nam mô bụng một bồ dao găm - Giấu kín mũi kim trong bọc, giấu kín thời cơ ra tay; làm lợi cho người khác để đạt được mục đích của mình. 

Vận dụng: 

1. Mời ngài nhất định tới dự bữa tiệc “Hồng môn ” trước cuộc đàm phán. 

Có một vị Gám đốc của một công ty nọ để đặt dấu mốc cho một cuộc làm ăn cực kỳ quan trọng nên đã đích thân bay sang Nhật Bản tham dự một cuộc đàm phán thương nghiệp. Ngồi trên máy bay suốt mười ba tiếng đồng hồ, vị tổng giám đốc nọ cảm thấy mệt mói rã rời. Vì vậy, khi sắp xuống máy bay, ông đã dặn nhân viên tùy tùng: 

- Điều chúng ta cần nhất bây giờ là phải được làm một trận thật thỏa thích; sau đó, ngủ một giấc thật say. Vì vậy, sau khi xuống máy bay ta sẽ không đi đâu hết, đến thẳng khách sạn luôn. 

Ngờ đâu, khi họ mới bước ra khỏi nnáy bay đã gặp ngay đội ngũ nhân viên đón tiếp cứa công ty họ cần đàm phán phía Nhật Bản đứng đợi ớ đó tự bao giờ. Một thiếu nữ tiến lên nói với vị Tống Giám đốc công ty nước ngoài: 

- Hoan nghênh các ngài tới Nhật Bản! Tổng Giám đốc của chúng tôi đã cho chuẩn bị một bữa tiệc để đón tiếp ngài, chúng tôi đợi ở đây đã lâu rồi, nhất định ngài phải đến dự với chúng tôi. 

Cô ta vừa nói vừa khom mình thi lễ, tấm thịnh tình ấy quả khiến người ta khó lòng từ chối. Bất đắc dĩ, vị Tổng Giám đốc nọ đành phái nhận lời đi dự bữa tiệc ấy. 

Trên bàn tiệc, rượu và thức ăn ngon bày la liệt; hơn nữa, chủ nhân của bữa tiệc lại tỏ ra rất nhiệt tình và cũng chẳng biết từ đâu kéo ra lắm người phụ trách của các bộ môn đến thế, ai cũng đến mời vị Tổng Giám đốc này uống rượu. Vị Tổng Giám đốc nọ uống một trận thật thoải mái, uống mãi đến khuya mới về khách sạn nghỉ ngơi. 

Miệng nam mô bụng một bồ dao găm.
Kế miệng nam mô bụng một bồ dao găm trong kinh doanh.
Sáng sớm ngày hôm sau, trong khi vị Tổng Giám đốc công ty nước ngoài còn đang mơ màng trong giấc mộng thì người của phía Nhật Bản đã đến gõ cửa, nói người đại diện của phía Nhật Bản đã đợi lâu rổi. Vị Tổng Giám đốc này lại vội vàng làm vệ sinh cá nhân, ăn mặc xong là ngồi ngay vào bàn đàm phán. Phía Nhật Bản đã được chuẩn bị đầy đủ, tinh thần thoải mái, đầu óc tính táo, mồm miệng lanh lẹ còn về phíạ vị Tổng Giám đốc và đám nhân viên tùy tùng nước ngoài kia còn chưa tỉnh hẳn rượu, mặt mũi bơ phờ. Kết quả là phần thắng của cuộc đàm phán rơi vào tay phía Nhật Bản. 

Dùng tiệc rượu đón tiếp khách thông thường vốn không hề mang ác ý. Nhưng phía Nhật Bản lại cho bày tiệc rượu thiết đãi trước cuộc đàm phán, đây thực là một bữa “Hồng môn yến”. Ẩn chứa trong nụ cười và lòng nhiệt tình của phía Nhật Bản chính là “sát cơ”, tuy không đến nổi dồn người ta vào tử địa nhưng thực sự cũng là để dụ đối phương vào tròng. 

Bài học. 

Bất kể là đối thủ cạnh tranh hay bạn trong lĩnh vực hợp tác làm ăn, vì lợi ích của mình, họ đều có thể bày ra vô vàn thủ đoạn để đạt cho được mục đích của bản thân. Cái gọi là “Hại nhân chi tám bất khá hữu, phòng nhân chi tâm bất khả vô” (không nên có lòng hại người, nhưng cũng không nên không đề phòng người), khi gặp phải “việc tốt” vượt quá mức bình thường, ta cũng cần phải suy trước xét sau rồi mới làm. 

Vị Tống Giám đốc trong câu chuyện trên đây cũng chỉ vì “khó lòng né tránh tấm thịnh tình” nên mới rơi vào bẫy của phía Nhật Bản, để bản thân mình phải chịu thua thiệt. 

"Tiểu lý phi đao" còn có một số cách nói khác có ý nghĩa tương tự như “lưỡng diện tam dạo”, “khẩu phật tâm xà”, “âm phụng dương vi” v.v... Những câu này đều có ý nhắc nhở cảnh tỉnh những người theo đuổi ngành kinh doanh như kinh doanh iPhone 6 cũ. Không nên tham của bất nghĩa, không nên giành lấy cái lợi quá đáng. 

2. Chớ nên coi nhẹ tác dụng của nụ cười trong kinh doanh. 

Một phóng viên vì muốn tìm tư liệu cho bài viết của mình nên ông ta đã đi dạo một vòng quanh khu phố bán đồ ăn của một thành phố nọ. 

Ông rẽ vào một nhà hàng sang trọng định phóng vấn vị Giám đốc của nhà hàng đó nhưng bị từ chối. Thế là ông ta lại tiếp bước tiến lên lầu hai cúa một cửa hàng ăn uống treo tấm biên "Tạ tuyệt tham quan” và gọi một bữa ăn. Từ người đưa thực đơn cho tới nhân viên phục vụ bàn đều ăn vận theo lối Nhật Ban truyền thống, bước những bước chân thật nhẹ, thật ngắn đúng kiểu Nhật Bản, trang điểm thật diễm lệ nhưng nét mặt không hề giấu giếm thái độ coi khinh vị thực khách người Trung Quốc này. Bữa ăn được dọn lên, trong bát canh trân châu ông gọi chỉ có lèo tèo vài hạt trân châu, còn món xa-lát chẳng qua chỉ là vài cọng lá rau với mấy giọt dầu xa-lát mà thôi. Ngoài ra, còn một bát cơm, một bát canh. Vị phóng viên nọ lặng lẽ dùng xong bữa trước ánh mát lạnh lẽo và cao ngạo của những nhân viên phục vụ trông hệt như những cô công chúa ấy. Khi tính tiền, cả thảy hết 36 đồng. Cố nén cơn tức giận, vị phóng viên rời khỏi nhà hàng trước ánh mắt lạnh lùng đưa tiễn của nhân viên phục vụ. Ông thề rằng trọn đời sẽ không bao giờ bước chân tới ngưỡng cửa nhà hàng này nữa. 

Qua một ngã rẽ, vị phóng viên nọ lại đến trước cửa một hiệu ăn rất bình thường với tấm báng hiệu: ‘Thực đa phương”. Trong hiệu ăn nọ đã lên đèn, qua cánh cửa sổ bằng kính, ông ta nhìn thây một đầu bếp đang tung hứng trên tay chiếc cháo nấu ăn lửa bốc ngùn ngụt. Ông ta khẽ gõ vào cánh cửa, đầu bếp khẽ hé mớ cánh cửa, mời ông vào rồi nhanh chóng dọn lên một đĩa xào tổng hợp, hơi nóng bốc lên nghi ngút. Đấu bếp ấy cũng ghé mình ngồi xuống bên cạnh vị phóng viên nọ nhìn ông ta ăn, vừa ngồi xuống ông ta đã gợi chuyện nói luôn - nào là công việc làm ăn ở quán ra sao; cho đến các thứ lặt vặt trong gia đình như tivi màu, tủ lạnh, phòng ốc, vợ cơn. Ồng ta tâm sự với vị phóng viên như gặp được ông bạn quý hóa sau bao lâu xa cách vậy. Tổng cộng bữa ăn nàv của vị phóng viên nọ hết có 5.4 hào. 

Ra khỏi hiệu ‘Thực đa phương”, tâm sự của vị phóng viên nọ vô cùng phức tạp. Những (điều mình chứng kiến trong buổi tối nay thật nhiều, thật trái ngược nhau. Một hiệu ăn cực kỳ hiện đai, tuy đẹp, sạch sẽ: có âm nhạc ngoại hiện đại du dương, trầm bổng rất êm tai nhưng lại đem lại cho người ta cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy. Một quán ăn nhỏ đến mức không đáng để ý tới, từ bàn ghế cho đến chiếc tạp dề đeo ngang lưng của đầu bếp đều dính đầy dầu mỡ, nhưng ở đó lại khiến cho người ta có cám giác cực kỳ thân thiết, mộc mạc và êm ấm. Ra khỏi quán ăn nọ rất xa rồi, gương mặt cùng với nụ cười rất đậm đà tình người của vị đầu bếp kia vẫn thoáng ẩn thoáng hiện trong đầu vị phóng viên, mãi về sau ông vẫn không thể quên được gương mặt và nụ cười ấy. 

Các thực khách tới các quấy rượu, nhà hàng dùng bữa; ngoài việc họ mong được ăn một bữa ngon, lịch sự, giá cá hợp lý: họ còn muốn mình được đón tiếp bàng một gương mặt tươi cười, niềm nỡ. Một nụ cười mỉm có thể làm cho lòng người cảm thấy êm ấm, dịu dàng. Vì vậy, phàm những quán rượu, nhà hàng có thái độ phục vụ tận tình, chu đáo đều có lượng khách hàng lui tới rất đông. Các bạn thứ nghĩ xem, làm gì có ai thích đến những quán rượu lạnh lùng, như vậy chung hóa ra họ bỏ tiền ra cho nhân viên phục vụ để mua lấy cám giác bực tức sao? Một người chú quẩy bar từng nói: "Nếu quán cúa chúng tôi chỉ có trang thiết bị hiện đại nhất, mà không có nụ cười tuyệt vời nhất cùa nhân viên phục vụ thì quán của chúng tôi chỉ giống như một khách sạn không hề có ánh sáng ấm áp của vầng mặt trời mà thôi. Như vậy còn ra một quán bar gì nữa!" 

Tiệm ăn trên phố bán hàng ăn nọ từ cách trang hoàng nội thất thật lộng lẫy cho đến lối phục sức rất cầu kỳ của nhân viên phục vụ, từ cách trang điểm, tư thế của họ đều đúng với phong cách phục vụ Nhật Bán thời thượng nhưng ở họ có duy nhất một khiếm khuyết là ngay đến cung cách ứng xử trong phục vụ cơ bản nhất của nhân viên nhà hàng Nhật Bản họ cũng chưa học được - đó là nụ cười. 

Nụ cười thực sự không thế bắt chước được, nó cần phải bắt đầu từ thái độ chân thành đối với khách hàng mà ra. Hiểu được giá trị thực sự của nó, vì vậy ông chủ quán rượu mới khiến quầy bar của mình ngày càng hưng thịnh. Ông đầu bếp trong quán “Thực đa phương” tuy chưa chắc đã nhận thức được vấn đề này nhưng với nụ cười xuất phát từ nội tâm của mình, những nhà buôn, bán iPhone 6 cũ chắc cũng phải khổ công mới có được nụ cười như vậy. 

Bài học. 

Bạn nở nụ cười với đời, đời sẽ trả lại cho bạn sự vui vẻ. Bạn nở nụ cười với khách hàng, khách hàng sẽ đem lại tiền tài cho bạn. 

Nụ cười cũng là một kiểu đầu tư, đó chính là “đầu tư tình cảm”. Nó cũng giống như đầu tư tiền bạc vậy, nó có thể đem lại cực nhiều lợi nhuận trong kinh doanh cho bạn bởi nếu người khách có tâm lý thoai mái, tự nhiên họ cũng sẽ rộng tay hơn. 



Cùng chủ đề

No comments:

0 comments:

Tin tức mới

Mẫu đồng hồ bán chạy nhất

Xem nhiều