Trèo cây rút thang.


Trèo cây rút thang - Dụ địch vào sâu, chặn đường rút lui, khiến đối thủ phải cúi đầu trong tình trạng vô kế khả thi. 

Vận dụng: 

1. Chặn đường cứu viện, khéo léo mua mặt bằng.

Có một nhà doanh nghiệp đầu tiên làm nghề kinh doanh sân booling. Mọi người chúng ta ai cũng rõ, nếu sân chơi có vị trí đẹp, có địa hình tốt tất khách đến chơi sẽ nhiều, dễ dàng kiếm lời. Nhưng những người có đất như vậy lại rất khó tiếp cận và giá đất cũng rất cao. Ngược lại, điều kiện không tốt, để mua và giá cũng thấp hơn nhưng khách đến chơi sẽ ít, kinh doanh rất khó kiếm lời. 

Do đó, kinh doanh sân chơi booling kiếm lợi hay không phụ thuộc rất lớn vào việc tiếp cận với người có đất và mua đất của họ như thế nào? 

Trèo cây rút thang.
Kế trèo cây rút thang trong kinh doanh.
Ông đã hao phí rất nhiều tâm trí vào vấn đề này. Sau nhiều lần cân nhắc, suy tính, cuối cùng ông cũng tìm ra được sự ảo diệu của nó. 

Một lần, có rất nhiều người cùng để ý tới một mảnh đất và trong số đó có cả ông ta. Mảnh đất ấy đủ rộng để xây một sân chơi booling. Giá của mảnh đất ấy trên thị trường vào khoảng 200.000.000 Yên Nhật. Ông hạ quyết tâm phải mua bằng được mảnh đất ấy với giá rẻ hơn thế. 

Đầu tiên, ông ta tung tin, rêu rao rằng ông rất thích mảnh đất ấy. Ngay lập tức đại diện của nguời chủ lô đất ấy tìm đến gõ cửa nhà ông. Người này nhận thấy hình như ông ta thuộc loại người không thạo chuyện đất cát lắm nên ra giá ngay là 500.000.000 Yên. 

Ông liền tương kế tựu kế, lớn tiếng nói giá ấy rất rẻ và làm ra vẻ nhất định phải mua bằng được mảnh đất ấy. 

Người đại diện của chủ lô đất mừng đến phát cuồng, lập tức chạy vể báo với chủ lô đất và ký khế ước với chủ mảnh đất, nhận trách nhiệm đứng ra làm đại diện cho cuộc mua bán này và kể cho chủ lô đất nghe cặn kẽ một lượt về tình hình của khách hàng. 

Chủ mảnh đất cũng rất mừng, cảm thấy người này chẳng khác gì một tên gà mờ, lần này mình trúng quả đậm, lập tức cự tuyệt tất cá những ai đến hỏi mua lô đất của mình. 

Sau đó, người đại diện của chủ lô đất đã nhiều lần tìm ông, giục ông ký kết hợp đồng mua bán nhưng ông hoặc là lẩn tránh, hoặc là tìm cớ thoái thác. 

Sau vài lần liên tiếp như vậy, người đại diện của chủ lô đất không còn cầm lòng được nữa, đành phải lật bài ngửa, năn nỉ ông làm thú tục mua lô đất ấy. 

Ông biết đã đến lúc rồi, lập tức đưa ra hàng loạt khuyết điểm của lô đất nọ để chứng minh rằng mình là người sành sỏi trong lĩnh vực này. Lô đất ấy làm sao có thể trở thành món hàng tốt trị giá năm trăm triệu Yên. 

Thế là lại một lần nữa đôi bên cò kè bớt một thêm hai, người đại diện của chủ lô đất sao đủ sức chống đỡ những đòn tấn công hiểm hóc của ông. Cuối cùng, người đại diện đành phải liên tiếp nhượng bộ đưa ra mức giá thấp nhất là hai trăm triệu yên. 

Nhưng ông vẫn chưa chịu thôi, ông nói: 

- Nếu giá của mánh đất ấy là hai trăm triệu yên mà tôi trả ngay hai trăm triệu Yên mua nó thì việc gì tôi phải tốn nhiều công sức như vậy? Hơn nữa nếu tôi mua với giá ấy, nhất định tỏi sẽ bị người khác chê cười. 

Người đại diện kế cùng lực kiệt, đành phải đến tìm chủ của mảnh đất nói rõ mọi chuyện. Ông chủ của mảnh đất vô cùng buồn bã bởi ông đã lớn tiếng cự tuyệt các khách hàng khác: 

- Có người đã mua mảnh đất ấy rồi! 

Nay nếu ông ta không chịu mua, người chủ đất thật khó lòng mở miệng rao bán mảnh đất ây một lần nữa. Làm sao ông ta có thể gọi những người khách đã bị mình cự tuyệt đến nữa? Nếu làm vậv, một là ông ta sẽ bị người ta chê cười, hai là ông ta sẽ bị dìm giá thê thảm. Có thế kết quả sẽ càng thảm hại hơn. 

Cuối cùng, người chú lô đất đành phái nói: 

- Tình thế đã đến nước này, thôi thì ông cứ ra giá! 

Ông ra giá là 150 triệu Yên. Việc đã như vậy, ông chủ của mảnh đất đành phải cắn răng bán. 

Bài học. 

Đầu tiên, ông bắc thang bằng cách giả vờ mình là người mù tịt, đưa ra cho chủ đất một khoản lời cực lớn, dụ chủ đất “lên tầng” để ông ta từ chối tất những khách hàng khác. Đến khi chủ đất dã hết đường rút lui, ông ta liền “rút thang”, đưa ra những nhược điểm của mảnh đất ấy, chê giá quá cao, thừa thế tạo cơ hội dìm giá. Chủ của lô đất tiến lên không được, rút lui chẳng xong đành phải để mặc ông làm mưa làm gió. Ông ta đã vận dụng một cách xuất sắc mưu kế “Trèo cây rút thang’”. 

Trên thương trường, chúng ta nên học lấy sự sáng suốt cứa ông và cũng phái cố gắng tránh phạm sai lầm như chủ lô đất và người đại diện của ông ta. Không nên cố hòng hại người nhưng cũng không được không đề phòng người cũng như bán Asus Zenfone 2 xách tay.

2. Giám đốc bày diệu kế cứu sống nhà máy.

Sản phẩm áo len của nhà máy dệt len không tiêu thụ nổi. hàng tổn kho rất nhiều. 

Một buổi sáng sớm, giám đốc tới cổng nhà máy sớm hơn mọi ngày. Đôi mắt ông như một chiếc camera lia qua từng công nhân đang đi làm. Sau đó, ông lại leo lên tận xe đưa đón công nhân để điều tra thấy công nhân trong nhà máy không một ai mặc áo của nhà máy mình dệt ra. Vốn là công nhân trong nhà máy, ai cũng biết rằng sản phẩm của nhà máy mình chất lượng kém họ thà mua áo của nhà máy khác dệt ra với giá cao hơn chứ không chịu mua sản phẩm của nhà máy mình. 

Giám đốc quyết định bắt công nhân của mình phải gánh chịu trách nhiệm bởi sản phẩm do chính tay họ làm ra có chất lượng thấp, dùng chính hậu quả do họ gây ra đổ lên mình họ. 

Thế là ông hạ lệnh bắt công nhân của nhà máy mỗi người phải mua một sản phẩm của mình, lại cho họ được phép chọn lựa, một là trả tiền theo giá ngoài thị trường hoặc sẽ trừ vào tiền lương tháng. Kết quả là công nhân chẳng ai chịu nổi quyết định trên, có người còn tìm đến tận văn phòng giám đốc để tranh cãi. Giám đốc nhận thấy thời cơ đã đến, lập tức triệu tập một cuộc họp toàn thể công nhân nhà máy. 

Trong cuộc họp, Giám đốc vô cùng kích động, nói: 

- Sản phẩm áo len do nhà máy ta dệt ra, ngay đến công nhân của nhà máy còn không chấp nhận nổi, lẽ nào khách hàng lại chấp nhận nổi hay sao? Người tiêu dùng có quyền lựa chọn chất lượng sản phẩm. Ngay điều này chúng ta còn chưa hiểu nổi, vậy mà còn muốn kiếm tiền cúa họ hay sao? Đúng không! 

Sau cuộc họp, các công nhân viên trong nhà máy có một cuộc thảo luận và đi tới nhất trí - chất lượng sản phẩm chính là sự sống của doanh nghiệp, trách nhiệm không thế chối bỏ của công nhân viên toàn xí nghiệp chính là đảm bảo tốt khâu chất lượng sản phẩm. 

Giám đốc nhà máy nghe mọi người phát biếu ý kiến, nở một nụ cười an ủi. Ông nghĩ hành động tra đũa này nhằm mục đích chính là nâng cao ý thức trách nhiệm vể chất lượng sản phẩm của công nhân viên trong nhà máy, để những người làm ra sản phẩm tự đặt mình vào vị trí của người tiêu dùng, tự gắn mình vào trách nhiệm chất lượng sản phẩm. 

Sau đó, Giám đốc lại đưa ra những biện pháp rất hữu hiệu như “người làm ra sản phẩm phải chịu trách nhiệm trước sản phẩm của mình”, “ai vứt bát cơm của nhà máy đi, nhà máy sẽ vứt bát cơm của họ đi”. Từ đó. nhà máy có một cuộc “cách mạng" lớn về vấn đề chất lượng sản phẩm. cuối cùng họ đã đưa ra thị trường sản phẩm của mình với chất lượng cao giá thành hạ. 

Bài học.

Giám đốc trong câu chuyện trên đã lệnh cho công nhân viên trong toàn công ty phải dùng chính mình để thử “áo”, làm công nhân vào thế bí để họ tự nhận thức được trách nhiệm của mình chính là vấn đề mấu chốt gắn liền với sự sinh tồn của xí nghiệp, cuối cùng đi đến sự đoàn kết, nhất trí, cùng nhau cứu nhà máy. Kế “Trèo cây rút thang” ở đây đã phát huy được tác dụng cực lớn. Ta có thể vận dụng kế này vào kinh doanh Zenfone 2 xách tay.

Vấn đề mấu chốt trong việc áp dụng kế này chính là làm thế nào đế dụ địch lên cây. Cần phải biết khéo léo tìm hiểu đặc điếm tâm lý của đối phương, nắm chắc được điểm này, ta mới ứng dụng một cách thuận lợi vào mưu kế. 







Cùng chủ đề

No comments:

0 comments:

Tin tức mới

Mẫu đồng hồ bán chạy nhất

Xem nhiều