Khổ nhục kế.

Khổ nhục kế - Tạo ra những thiệt hại giả của bản thân để lừa gạt kẻ khác, tạo ra những hiện tượng mâu thuẫn nội hộ gay gắt giả làm rối loạn tai mắt đối thủ. 


Vận dụng: 

1. Mucun bỏ chân để ăn trộm kỹ thuật làm nên nghiệp lớn.

Đầu những năm 60 của thế kỷ 20, công nghiệp xe hơi của Nhật Bán lạc hậu rất xa so với Mỹ. Để trấn hưng ngành công nghiệp xe hơi, một công ty xe hơi của Nhật đã chọn ra một nhóm nhân tài từ đội ngũ công nhân viên cao cấp đế gửi sang Mỹ học. Trên danh nghĩa là học nhưng thực tế là ăn cắp những thông tin về kĩ thuật.

Khổ nhục kế.
Khổ nhục kế trong kinh doanh.
Mucun là một trong số những người của nhóm này. Ông đã học ớ Mỹ hơn một năm, song công ty của Mỹ từ trước tới nay vẫn không cho ông tiếp cận với các thiết bị quan trọng. 

Xem ra đã sắp đến lúc phải trớ về nước, Mucun vô cùng lo lắng. 

Hôm đó, Mucun nhận được điện báo của công ty ở Nhật gửi đến, nội dung bức điện như sau: 

“Thưa ngài Mucun, nếu ngài không nắm được thứ mà chúng tôi cần thì công ty sẽ không thu dùng ngài nữa". 

Bức điện này có thế gọi là chó cắn áo rách, Mucun rất buồn rầu, buổi tối một mình vào quán rượu. Nửa đêm, ông loạng choạng đi trên đường, nghĩ đến việc mình ngay lập tức bị thất nghiệp, ông bỗng nhiên có ý nghĩ tự sát. Đúng vào lúc này, một chiếc xe cao cấp từ phía trước đi tới, Mucun mượn bộ dạng của rượu lao đầu đâm vào xe. Người lái xe lập tức phanh lại, nhưng không kịp nữa rồi, bánh xe đã lăn qua một chân của Mucun, Mucun ngất đi; đến khi tỉnh lại, ông thấy mình đang nằm trên giường trong bệnh viện, quanh ông có vài người Mỹ đang ngồi. 

Thì ra, Mucun đã bị xe của Tống Giám đốc môt công ty xe hơi đâm vào, thư ký của vị Tổng Giám đốc liền hỏi xem Mucun có yêu cầu gì. Mucun nghĩ đến kế khổ nhục của người Trung Quốc, trong lòng lập tức sáng lên. Ông nghĩ ra một cách, yêu cầu công ty này cho ông làm công nhân. Tổng Giám đốc đồng ý ngay không hề do dự. Từ đó, công ty này có thêm một công nhân người Nhật rất cần cù chịu khó. Một năm sau, Mucun yêu cầu được về quê thăm người thân, công ty đã mua vé máy bay cho ông. 

Về đến Nhật Bán, Mucun lấy từ trong chiếc chân giả ra một cuộn phim nhỏ giao cho ông chủ của công ty mà trước đây ông làm việc. Hai năm sau, xe hơi do công ty này sản xuất, với tính năng tuyệt vời và kỹ thuật tiên tiến đã có thế thâm nhập vào thị trường Mỹ, khiến người Mỹ vô cùng kinh ngạc. 

Mãi đến một hôm, khi vị Tổng Giám đốc công ty xe hơi của Mỹ nhìn thấy vị đại biểu cấp cao nhất của công ty Nhật Bản tại bàn đàm phán - ngài Mucun một chân, lúc này ông ta mới bừng tỉnh ngộ nhưng muộn mất rồi. 

Bài học. 

“Khổ nhục kế" dùng trên thương trường, chủ yếu có ba phương diện: một là lấy tin tức về kinh tế, hai là tuyên truvền tiêu thụ sản phẩm như tiêu thụ Sony Xperia Z2 Nhật Bản, ba là quản lý doanh nghiệp. Mục đích của Mucun là lấy tin tức về kinh tế. Nhìn vào thành quá cuối cùng mà ông ta đạt được thấy thật ứng với câu nói cũ của người Trung Quốc: “Không nỡ bỏ con thì không bắt được sói”, một chân đổi lấy nửa giang sơn, Mucun đã không ngần ngại mà làm việc đó. 

2. Nhà hàng trả tiền hoa hồng cho thực khách. 

Năm 1975, khi ông Hán từ Việt Nam sang Mỹ lánh nạn, ông ta còn là một kẻ nghèo khổ không một xu dính túi. Để duy trì cuộc sống, ông và em gái đã phải dựa vào tiền cứu tế mà sống qua ngày. . 

Năm 1977, ông Hán thuê cửa hàng của một ông chủ bán nước giải khát. Trong vòng hai năm, ông cũng không có đủ tiền đế trả chi phí thuê cửa hàng, song ông vẫn vay mượn để sửa sang khiến nhà hàng trở nên mới mẻ hoàn toàn, đồng thời dựa vào số tiền 1.200 USD của hai anh em “để dành” ra được từ tiền cứu tế - một trăm cân lương thực cứu tế do “thắt lưng buộc bụng” mà có đế mớ một “Nhà hàng anh em” ở nơi trước đây vốn là cứa hàng nước giải khát. 

Để giành được nhiều khách hơn đến nhà hàng, ông Hán đã dùng sách lược kinh doanh đặc thù là trả tiền hoa hồng cho khách hàng. 

Bất kỳ vị khách nào, chỉ cần đến nhà hàng của ông ta một lần, Hán liền cho họ một “hộ khẩu” và ghi lại vào chương mục. Về sau, vị khách này đến đây thêm lần nào nữa thì con số trong hóa đơn đều được Hán ghi vào “hộ khẩu” thực sự. Mỗi năm cứ đến ngày 30 tháng 9, tài khoán của Hán kết thúc thì ông liền đưa vào những ghi chép trong “hộ khẩu” để tính xem mỗi vị thực khách trong một năm đến cửa hàng của mình ăn uống hết bao nhiêu tiền, sau đó lấy 10% số tiền lãi của hàng kiếm được để chia theo tỉ lệ làm tiền hoa hồng trả cho khách. 

Từ năm 1977 đến năm 1978, nhà hàng kinh doanh của hai anh em Hán, trong mười một năm đã trả cho khách hàng số tiền hoa hồng lên tới 250.000 USD. Theo đó mà tính thì số tiềp lợi nhuận mà hai anh em thu được sẽ là 1.500.000 USD. 

Khách hàng thường xuyên của nhà hàng anh em Hán là Bier Hali làm việc hành chính bên ngành quáng cáo, khi đánh giá về sách lược kinh doanh của Hán dã nói: “Biện pháp trả tiền hoa hồng này thật tuyệt vời! Tôi đương nhiên thường xuyên đến nhà hàng này, là vì đồ ăn ớ đây có mùi vị rất ngon, giá cá vừa phải. Nhưng việc trả tiền hoa hồng cho thực khách còn làm cho khách lúc nào cũng cảm thấy mình là một phần tử của nhà hàng này, do đó họ tự giác hợp tác với ông chủ, kết nối quan hệ giữa nhà kinh doanh với người tiêu dùng, đây là bí quyết kinh doanh thành công cùa nhà hàng anh em Hán. 

Bài học.

Đem số lợi nhuận mà mình có được để chia cho người khác, nhìn bề ngoài là chịu thiệt thòi - “khổ” cho bản thân, làm lợi cho người khác, nhưng cách làm này đã giúp cho nhà hàng cùa Hán giành được một lượng khách rất lớn, hơn thiệt ra sao trong lòng Hán biết rất rõ. 

Kỳ thực, đây là sự vận dụng kết hợp giữa hai kế là “Khổ nhục kế" và “Dục cắm cố tung” (cố ý thả ra để bắt lại), chấp nhận hy sinh đế giành được những cái lớn hơn. Ví dụ, bạn bán Sony Xperia Z2 xách tay thì bạn có thể tặng phiếu giảm giá cho khách hàng vào lần mua tiếp theo.





Cùng chủ đề

No comments:

0 comments:

Tin tức mới

Mẫu đồng hồ bán chạy nhất

Xem nhiều