Giấu trời vượt biển.


Giấu trời vượt biển - Bày ra hiện tượng giả để che giấu thông tin thực sự, che giấu ý đồ thực sự trong những sự việc đã rõ ràng, thực hiện ý đồ kinh doanh của mình dưới sự che chở của hiện tượng giả. 

Vận dụng: 

1. Găng tay “một chiếc" - vận dụng tư duy mang tính sáng tạo.

Hải quan Mỹ có quy định đánh mức thuế cực cao cho sản phẩm găng tay nhập khẩu từ Pháp và dùng cách này để khống chế sự cạnh tranh giữa găng tay Pháp ngoại nhập và găng tay do Mỹ sản xuất. Vì vây, giá găng tay do Pháp sản xuất bán ớ Mỹ rất cao. Hiển nhiên, ai có thể lọt qua hàng rào thuế quan cực cao này của Mỹ để mang găng tay từ Pháp vào đây bán, người ấy sẽ kiếm được rất nhiều tiền. Taile đã đặt mua mười nghìn đôi găng tay da chất lượng tuyệt hảo ớ Pháp, sau dó chia ra làm hai, để mười nghìn chiếc găng bên phải vào một hòm rồi gửi về Mỹ. Số hàng này vể đến Mỹ, Taile không ra hải quan nhận hàng ngay. Theo quy định của hải quan Mỹ thì hàng gửi đến quá hạn mà không ai đến nhận sẽ được ngành hải quan đem ra phát mại. Thế là ban thương mại của hải quan Mỹ do Xituoer phụ trách đem phát mại hòm hàng này. Bởi hòm găng tay này chỉ toàn là găng bên phải nên được xem như hàng phế phẩm. Vì vậy, người ta không trả giá cao lắm cho hòm hàng này. Cuối cùng, nó đã được một thương nhân mua với giá rất rẻ. Vị thương nhân ấy chính là Taile. 

Giấu trời vượt biển.
Kế giấu trời vượt biển trong kinh doanh.
Xituoer cảm thấy chuyện này có cái gì đó rất kỳ lạ bên trong. Ông ta bèn thông báo cho phía hải quan Mỹ phải thẩm tra một cách nghiêm túc mặt hàng găng tay nhập khẩu từ Pháp về, đặc biệt là găng tay bên trái. Đồng thời, phải luôn để mắt đến những hành dộng của Taile. Nhưng sau dó Taile lại chỉ nhập khẩu găng tay nguyên đôi từ Pháp về, tổng cộng là 5.000 đôi. Phía hải quan không hề phát hiện thấy Taile nhận được hòm găng tay bên trái nào. Chuyện gì đã xảy ra vậy? Xituoer luôn cám thấy cực kỳ khó hiểu. 

Một năm sau, Xituoer tới cửa hàng của Taile mua giầy. Một đôi giầy mầu xanh lá cọ ở trên tủ quay đã khiến ông ta chú ý. Khi ông mang thử đôi giầy này, ông mới kinh ngạc nhận thấy cả hai chiếc đều là giầy chân phải. Tới lúc ấy ông mới bừng tỉnh ngộ và hiểu ra thủ đoạn nhập lậu tránh thuế mặt hàng găng tay từ Pháp vể Mỹ như thế nào. 

Thì ra 5.000 dôi găng tay đóng hộp nghiêm chỉnh của Taile nhập về trước đó một năm đều là găng tay trái. Khi người của ngành hải quan kiêm tra hàng chỉ thấy nó nguyên hộp, có đủ hai chiếc thì cho rằng nó là găng tay đồng bộ - một chiếc phải, một chiếc trái. Nếu trong đám nhân viên kiểm tra của ngành hái quan có ai đó kỹ tính bóc thử một đôi ra xem tất sẽ ngay lập tức vạch trần vở kịch này của Taile. Cũng bởi phía hải quan sơ ý nên đã bị Taile bịt mắt, nhập lậu hàng về Mỹ một cách hợp pháp. 

Bài học. 

Khi Taile vận chuyển găng tay chỉ toàn bên phải vào Mỹ, ông đã biết lợi dụng lối tư duy dã trở thành thói quen cùa mọi người là: “hai chiếc găng tay được đế chung trong cùng một hộp sẽ là một đôi găng tay hoàn chỉnh”. Chính vì thế ông đã khéo léo che mắt được ngành hải quan của Mỹ. 

Trong thị trường luôn xảy ra những cuộc cạnh tranh kịch liệt. Ngày nay, là thương nhân, điều cần nhất là phải có tư duy sáng tạo, giả tạo ra hiện tượng giá để che giấu ý đồ kinh doanh của mình. Chỉ có vậy mới có thể nắm được quyền chủ động, giành lấy cơ hội chiến thắng trong kinh doanh ví dụ như kinh doanh Sony Xperia Z3 xách tay.

2. Nhân viên cửa hàng “nướng” ông chủ.

Keluoyuan là một người nghèo khó ở Mỹ, chưa học xong trung học đã phải đi làm thuê kiếm sống. Sau đó, ông ta vào làm nhân viên tiếp thị trong một nhà máy, thu nhập của ông ngày càng được nâng cao, cuộc sống được cải thiện rõ rệt. Mặt khác và cũng là điểu quan trọng nhất, trong ngành tiếp thị của mình, ông đã đi khắp từ Nam chí Bắc, làm quen được với rất nhiều người, có rất nhiều bạn bè, tích góp được rất nhiều kinh nghiệm quý báu trong vấn đề quản lý. Một thời gian sau, càng ngày ông càng không bằng lòng với công việc làm thuê của minh, mong muốn tạo dựng một cơ nghiệp riêng. 

Nhưng chọn ngành nào đây? Người xưa có câu: “Dân dĩ thực vi thiên”, nghĩa là “Người ta lấy cái ăn làm ông trời”, cùng với sự tăng nhanh của nhịp độ sống, qua điều tra thị trường ông nhận thấy ngành ãn uống của Mỹ lúc bấy giờ càng ngày càng không đáp ứng nổi nhu cầu tiến lên của thời đại, rất cần phái đổi mới. 

Nghĩ thì như vậy nhưng để biến nó thành hiện thực lại là điều không dễ dàng gì, cần phải trả một cái giá đế biến nó thành hiện thực. Vấn đề khó khăn đầu tiên ông vấp phải chính là tiền vốn. Muốn gây dựng sự nghiệp vĩ đại mà không chịu huy dộng vốn thì thực là “mò trăng dưới nước”, “hái hoa trong gương”, chỉ có thể nghĩ mà không thể thực hiện. “Đồng tiền sao bẻ gãy được trí anh hùng” - câu nói này không sai chút nào. Đối với một người từng chịu cảnh nghèo túng như ông, mở một cửa hàng ăn của mình đâu phải chuyện dễ dàng? Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng ông ta cũng tìm ra được một biện pháp hay. Trong quãng thời gian làm nhân viên tiếp thị, ông dã làm quen dược với anh em nhà Marsi cũng mở hàng ăn, tại sao nay mình không vào đó mà học tập để rồi cuối cùng hoàn thành chí nguyện của mình? 

Ý đã định, ông liền đến tìm anh em nhà Marsi. Sau một hồi tán chuyện, chuyển hướng câu chuyện, ông bắt đầu kể về hoàn cảnh hiện tại của mình để thu hút sự đồng tình của đối phương, lại không bỏ lỡ thời cơ ngỏ lời cầu xin anh em nhà Marsi giúp sức, xin họ nhận mình vào làm, dù là một anh nhân viên chạy bàn cũng được. Nếu không đươc vào làm ở đây, cuộc sống cùa ông sẽ gặp nhiều khó khăn. 

Trước đây,vốn đã có thời tiếp xúc với nhau. Keluoyuan vốn đã hiếu rõ tính cách của ông chủ. Để nhanh chóng thực hiện hoài bão của mình, ông xin phép anh em ông chủ cho mình vừa làm ở đây, vừa tiếp tục chân tiếp thị như trước và chịu nhường lại 5% lợi nhuận kiếm được từ ngành tiếp thị cho anh em nhà Marsi. Anh em nhà Marsi thấy đó là điều kiện có lợi cho mình, lại thấy quả thực hiện nay người làm trong nhà hàng của mình thực sự không đủ nên đã vui vẻ chấp thuận yêu cầu của ống. 

Sau khi Keluoyuan vào được cửa hàng này, để lấy được lòng tin của ông chủ, anh làm việc rất cần mẫn, thức khuya dậy sớm, làm việc mệt nhọc mà không một lời oán thán. Ông nhiều lần khuyên anh em Marsi nên cải thiện môi trường kinh doanh để thu hút khách hàng, lại nêu ra sáng kiến pha chế thức ăn, đóng gói nhẹ nhàng đưa hàng đến tận tay người tiêu dùng v.v... để nâng cao phạm vi nghiệp vụ, tăng thêm chúng loại phục vụ, giành lấy càng nhiều lợi nhuận. Ông đưa ra ý kiến lắp đặt thiết bị âm thanh trong phòng ăn khiến khách đến dùng bữa có cảm giác dễ chịu. Ông còn dốc sức vào vấn đề vệ sinh thực phẩm, quản lý nghiêm ngặt vấn đề chất lượng để duy trì danh tiếng và chất lượng phục vụ, chọn lựa nhân viên phục vụ kỹ lưỡng, cố gắng chọn ra những cô gái nhanh nhẹn, trẻ đẹp, có thái độ phục vụ chu đáo đưa ra phục vụ bên ngoài. Còn những người răng không đều, mặt mũi bình thường thì ông thu xếp cho họ làm việc ờ phía sau, khuyến khích họ làm hết sức mình, kiên quyết gìn giữ chất lượng phục vụ, tiếp đón khách chu đáo hơn. Đương nhiên, mỗi hạng mục cải cách của ông đưa ra đều khiến hai anh em ông chủ hài lòng. Bởi lời ăn, tiếng nói cúa ông đều tỏ rõ vẻ thành khẩn, thẳng thắn, rất đáng tin cậy. Do ông biết cách kinh doanh, mời chào nên cửa hàng rất đông khách, công việc làm ăn của cửa hàng ngày càng phát đạt. Thế là anh em ông chủ càng tin cậy ông. Trên danh nghĩa, cửa hàng vẫn là của anh em nhà Marsi nhưng thực tế, quản lý kinh doanh, ra quyết sách lại nằm cả trong tay Keluoyuan. Đó quả thực là một bước đánh dấu cho mục tiêu sau cùng của ông. Thật đáng thương cho hai anh em ông chủ, họ vẫn mù tịt như bị nhốt trong chiếc lồng, không hề có chút đề phòng nào trong vấn đề này, thậm chí họ còn mừng vui vì mình đã đúng đắn khi nhận Keluoyuan vào làm, vì để ông đứng ra quản lý nên công việc kinh doanh nên cửa hàng mới được hưng thịnh như vậy. Họ luôn tự hào vì mình đã dùng đúng người tài. 

Thời gian qua đi vùn vụt, thoát chốc Keluoyuan đã làm ở đây được sáu năm. Ông thấy vây cánh của mình giờ đây đã đủ đầy nên ngầm tăng nhanh tiến độ. Bằng nhiều hình thức, ông đã vay được một khoan tiền khá lớn đê lật bài ngửa với anh em nhà Marsi. Ông nghỉ - cờ đã đến tay, chớ nên ngẩn ngừ không phất và tiếp tục thi hành kế. Ông vốn biết rõ anh em ông chủ chỉ biết nhìn vào cái lợi trước mắt, chỉ vì cái lợi nhất thời họ sẵn sàng bỏ đi tương lai. Thế là Keluoyuan lại bước vào chuẩn bị đầy đú cho cuộc đàm phán. 

Một tối, Keluoyuan cùng anh em nhà Marsi tiến hành một cuộc đàm phán cực kỳ gian nan. Lúc đầu, Keluoyuan đưa ra cho họ một cái giá khá hà khắc, đối phương kiên quyết không nhận lời; Keluoyuan hơi nhượng bộ, đôi bên lại nảy sinh một cuộc mặc cả dữ dội. Cuối cùng, Keluoyuan trả giá 2 triệu 700 ngàn USD tiền mặt để mua lấy cửa hàng của họ. Anh em nhà Marsi với vô cùng lo sợ, nghi vấn trong lòng nhưng đối mặt với món lợi hấp dẫn ấy; cuối cùng, họ đã động lòng. 2 triệu 700 USD, những 2 triệu 700 USD! Một cái giá thật hời! Chỉ có là đồ ngốc mới không nắm lấy cơ hội này! Thế là đôi bên ký hợp đồng và mau chóng làm mọi thu tục chuyển giao. 

Ngày hôm sau, tại hàng ăn ấy đã diễn ra một màn kịch hết sức thú vị - nhân viên cửa hàng điềm nhiên gỡ báng hiệu của chủ xuống. Việc này đã gây chấn động cho toàn giới thông tin đại chúng. Tên tuổi cửa hàng này cũng được người ta bàn tán xôn xao, đi sâu vào lòng người, khiến danh tiếng vang rền trên nước Mỹ. Tới đây, kế "Giấu trời vượt biển" cùa Keluovuan đã đạt hiệu quả như mong đợi. 

Sau khi lên chức chủ nhà hàng, công việc kinh doanh, quản lý của Keluoyuan càng tỏ ra xuất sắc hơn nữa, ông nhanh chóng thay đổi toàn bộ diện mạo của cửa hàng. Trong khoảng thời gian rất ngắn, 2 triệu 700 ngàn USD đã quay trở lại túi của ông. Sau hai mươi năm vất vả kinh doanh, ông đã có trong tay 4 tỷ 200 triệu USD, cửa hàng của ông trở thành cứa hàng ăn lớn nhất thế giới. 

Bài học.

Keluoyuan vận dụng kế “Giấu trời vượt biển” từng bước, từng bước dần đẩy ông chủ ra rìa, cuối cùng nắm quyền khống chế cơ nghiệp của anh em nhà Marsi và quá trình ấy cũng không phức tạp lắm. Điều quan trọng nhất ở đây là Keluoyuan đã nắm được tâm lý của anh em nhà Marsi, hiểu rõ nhược điểm của họ. 

Trong các cuộc chiến trên thương trường, hiểu rõ tính cách của đối thủ, đặc điểm tâm lý, phương thức hành vi sẽ góp phần rất lớn cho sách lược của ta. Ví dụ, bạn bán Sony Xperia Z3 Japan thì bạn phải hiểu rõ về đối thủ cạnh tranh. Biết mình biết người, bách chiến bách thắng. Và dây cũng chính là một điểm quan trọng đế ta “biết người”. 



Cùng chủ đề

No comments:

0 comments:

Tin tức mới

Mẫu đồng hồ bán chạy nhất

Xem nhiều