Biến khách thành chủ.

Biến khách thành chủ - Tùy cơ ứng biến, nhanh chóng vượt lên trước, nắm chặt thời cơ có lợi để biến tình thế bị động thành chủ động.


Vận dụng:

1. Ba mươi nhăm lần điện khẩn tìm “thượng đế".

8 giờ 30 phút sáng, công ty bách hóa Aotoke nằm ớ đoạn đường Tokyo sầm uất vẫn như mọi khi, lại đón tiếp khách từ khắp mọi nơi đến. Công ty gần đây làm ăn rất tốt bán rất nhiều các mặt hàng trong đó có điện thoại galaxy s4 cũ, hôm nay cũng vậy - nhân viên bán hàng nét mặt tươi tỉnh, bận rộn làm việc một cách ngăn nắp đâu vào đấy.

Biến khách thành chủ.
Kế biến khách thành chủ trong kinh doanh.
Buổi chiều, lúc đến giờ đóng cửa. một phụ nữ ngoại quốc đi vào.

- Chào bà. xin hỏi bà cần gì ạ?

Sau một ngày vất vả bận rộn, nhân viên bán hàng tuy rất mệt nhưng cô vẫn niềm nở, dùng tiếng Anh lưu loát dể chào hỏi người phụ nữ ngoại quốc này.

- Tôi muốn mua một cái máy hát để tặng bố mẹ tôi, xin hỏi loại máy của hãng nào tốt?

- Vậy bà hãy mua của hãng Sony nhé! Âm thanh tốt, độ sai lạc thấp, khách hàng thường hay mua loại này.

Cô nhiệt tình giới thiệu với vị khách.

- Được, hãy lấy cho tôi một chiếc.

Nói xong, bà liền chuẩn bị lấy tiền.

- Bao nhiêu tiền?

Lúc này, điện thoại di động trong túi xách của bà ta reo lên, bà cầm lây điện thoại, cô nhân viên nghe thấy bà nói:

- Đúng rồi, tôi đây! Công ty chuyển phát nhanh của Mỹ à? Mời họ tìm gặp bố mẹ tôi là được rồi, tôi có nhiệm vụ đi lấy tin, bây giờ tôi đang ở Tokyo... được, cứ làm vậy nhé...

Nói xong, bà tắt máy điện thoại.

Cô nhân viên với tay lấy từ trên tủ hàng một chiếc máy hát còn chưa bóc tem, dùng hai tay đưa cho vị khách và mỉm cười nói:

-Cám ơn bà, tất cả hết 5000 Yên!

Bà khách lấy tiền từ trong túi xách đưa trả rồi nói: “Cảm ơn!” và đem chiếc máy hát đi ra ngoài.

- Bà đi cẩn thận nhé!

Ngọc Tử khom người ngọt ngào nói phía sau.

“Công ty Aotôkê đúng là danh bất hư truyền, phục vụ thật chu đáo!” vị khách ra khỏi cửa hàng nghĩ ngay đến lời người chồng Nhật Bản của mình đã từng nói.

Về đến khách sạn của minh thuê ở Tokyo, bà ta chợt nghĩ là nên mở máy hát dùng thử một chút, lúc bà mở túi lấy máy ra và cắm điện vào thì phát hiện ra mình vốn không biết cách sử dụng, chiếc máy này lại là một cái hộp rỗng không ruột máy. Thế này mà đem tặng bố mẹ chồng há chẳng phải là làm mọi người khó chịu hay sao?

Vô cùng tức giận, bà ta quyết định sáng hôm sau sẽ đến ngay công ty Aotoke để điều đình.

Nghĩ đến khuôn mặt tươi cười, lời nói dịu dàng của người bán hàng lúc đó, bà càng cảm thấy mình đã bị lừa gạt và bỡn cợt. Bà căm giận không chịu được, lập tức ngồi vào bàn, viết một bài với tiêu đề là “Bộ mặt thật phía sau vẻ mặt tươi cười”, phê bình hành vi vô trách nhiệm cua công ty Aotoke, chuẩn bị để hôm sau gửi đăng.

Sáng sớm hôm sau, đúng lúc bà đang chuẩn bị hành động, bỗng nhiên nhận được một cú điện thoại, mà lại là điện thoại của công ty bách hóa Aotoke gọi đến - phía cửa hàng xin lỗi bà ta nhiều lần, dồng thời bảo bà để lại địa chỉ, cứ nghỉ ở nhà một lát nữa công ty sẽ đến đổi cho bà một cái máy hát mới đạt tiêu chuẩn.

Bà ta không biết công ty Aotoke làm thế nào mà biết dược số máy điện thoại Samsung galaxy s4 xách tay cũ của mình, lúc bà còn đang đoán già đoán non thì xe của công ty Aotoke đến. Phó Giám công ty và cô nhân viên hôm trước - người đã đưa hộp, từ trên xe bước xuống, hai người vừa bước vào phòng khách liền gập người xuống, tỏ ra là đến đây để nhận lỗi. Ngoài việc đổi một chiếc máy hát đạt tiêu chuẩn ra, họ còn tặng thêm cho vị khách một chiếc đĩa hát nổi tiếng, một hộp bánh kem và một chiếc khăn lông.

Bà khách nguôi tức giận và mời hai người ngồi. Trong khi nói chuyện, bà mới biết - để tìm thấy bà, mấy người phụ trách của công ty đã mất một đêm không ngủ.

Thì ra, chiều qua, sau khi hết giờ làm, cô nhân viên mới phát hiện ra đã lấy nhầm cái hộp rỗng của chiếc làm hàng mẫu để bán cho khách, vì thế cô lập tức báo cáo với Giám đốc, cầu cứu công ty xử lý.

- Chuyện này không phải là việc nhỏ, nó có ảnh hưởng trực tiếp tới danh dự của công ty, nhưng khách hàng đã đi khỏi từ lâu, người đông như biển, biết tìm ở đâu bây giờ?

Cô nhân viên nhớ ra người khách này đã từng nghe điện thoại, từ nội dung cuộc nói chuyện có thể biết được người khách này là một phóng viên Mỹ, biết được tên, hình như có quan hệ với công ty chuyển phát nhanh của Mỹ - ngoài những điều này ra thì không còn manh mối nào khác cả.

Công ty lập tức triệu tập các nhân viên có liên quan để bàn bạc cách xử lí, đồng thời suốt đêm tiến hành công việc tìm người không khác gì mò kim đáy biển.

Đầu tiên, họ gọi điện thoại đến các khách sạn lớn để dò hỏi, không có; họ lại tiếp tục gọi điện đến “Công ty chuyển phát nhanh Mỹ” ớ New York, căn cứ vào tên cúa bà để tìm ra được số điện thoại của bố mẹ chồng cùa bà ta, rồi lại gọi điện đến nhà cho bố mẹ cùa bà ta, cuối cùng biết được số điện thoại di động của bà... Đế tìm được bà, công ty tổng công đã gọi tất cả ba mươi lăm cú điện thoại.

Bà ta sau khi biết được đầu đuôi câu chuyện, vô cùng cảm động. Tiễn hai người ra về, bà lập tức xé bản thảo đã viết hôm trước đi, rồi quay sang viết một bản tin mới, có tiêu đề là “Ba mươi lăm lần gọi điện”.

Sau khi thông tin này đưa ra, rất nhiều tờ báo đã chuyển tải, danh tiếng quốc tế của công ty được nâng cao rất nhiều, uy tín cũng tăng lên. Nguy cơ do bản thân làm hỏng việc đã được công ty hóa giải một cách khéo léo.

Bài học.

Trong ví dụ này, có thể thấy được sách lược “phản khách vi chủ” từ hai phương diện. Trước tiên là từ trong thái độ đối đãi khách, công ty Aotoke thật sự đã đưa khách đặt lên vị trí của chủ, tìm mọi cách bù đắp thiếu sót của bản thân, phục vụ tốt khách hàng. Lần này, nhờ sự nỗ lực, công ty Aotoke đã hóa giải được mối nguy hiểm có thể gây ra sự tổn hại đến danh dự của công ty, giữ vững được “vị trí chủ” của mình trong giới kinh doanh, tiến lên và giữ vững cho mình “vị trí làm chủ”. Giữa “chủ” và “khách” là một triết lý rất sâu sắc.

Cùng chủ đề

No comments:

0 comments:

Tin tức mới

Mẫu đồng hồ bán chạy nhất

Xem nhiều